Editor + Beta: Viv

 

Tường Vi qua vòng loại, nằm trong dự kiến, cô vốn ca hát không kém, nhưng phong cách phạm quy, với biểu ngữ nhiệt tình yêu thương Đảng nhiệt tình yêu thương đại học X, kỳ thật hẳn là bị loại, nhưng có một vị giám khảo nói, “Tôi thích mèo, cho nên, em hát không tệ.”

Trong đám người hỗn loạn không rõ tiếng hô “Đẹp trai quá a” cùng với tiếng thì thầm “Quả nhiên lão đại của khoa ngoại giao thật là bí hiểm” vừa cảm khái vừa nhiệt liệt vỗ tay!

Chuyện đầu tiên Tường Vi xuống dưới khán đài là đối với một người trong hậu trường còn chưa ra quân, cũng chính là bạn B mỉm cười nói: “Thực lực, là chân lý kiểm nghiệm duy nhất.”

B: “Phó Tường Vi, thú vị sao?”

Tường Vi: “Thú vị, tôi đang chờ cô đi lên nghiệm chứng một mặt khác mà.” Lập tức cười ha ha lách qua tấm màn sân khấu.

Sau lại theo bạn Phó nào đó miêu tả, cảm giác ngay lúc đó: tựa như thiên đường.

Theo Triều Dương miêu tả sự cảm nhận của Tường Vi, cảm giác ngay lúc đó: tựa như thấy ngày hôm qua một người bán dâm hôm nay đi làm gái. (=.=)

Nói ngắn lại, Tường Vi rất đắc ý, càng làm cho cô đắc ý là cô từng nghĩ đến An Ninh cùng một nhân vật nào đó đang có tình cảm ngọt ngào, không nghĩ tới, quả nhiên có ngọt ngào! !

Lúc trở lại viện nghiên cứu, người nào đó chiếm được nhiệt tình hoan nghênh, “Tường Vi à, tiền đồ nha.”

Tường Vi: “Không không không, thực lực mà thôi.”

“Nhưng mà A Vi này, vì sao bà cũng không nói gì đến tui vậy? Vì sao bà chỉ nói đến A Miêu thôi? Vì sao a? !” Bạn học bị bỏ rơi.

Tường Vi cười ôm người nào đó bên cạnh đang giúp Triều Dương điều chỉnh thử máy chụp ảnh, “Bởi vì bạn học a Miêu đáng yêu mà!”

Lúc này trên khán đài, bạn B đang hát một mình rất phấn khích, mà Mao Mao đang nhìn dưới khán đài phát ra một tiếng kinh ngạc, “Ý? Anh ta phải đi sao? !”

Chỉ thấy người đó gật đầu với một vị giáo sư bên cạnh, đứng dậy một tay đút túi quần, một tay cầm di động theo cửa chính ra khỏi hội trường.

Triều Dương cười hắc hắc: “Chắc đi gởi tin nhắn cho bạn gái rồi?”

Tường Vi trầm ngâm: “Sao lại đi rồi? Không phải…” theo bản năng nhìn người nào đó.

Bên này An Ninh điều chỉnh thử tiêu cự xong ngẩng đầu, di động vang .

“Hiện giờ có chút việc, ngày mai anh đến.”

“An Ninh, máy chụp ảnh.” Triều Dương chờ một hồi không thấy trả lời: “A Miêu, ngơ ngẩn gì đó?”

Mặt An Ninh không biết như thế nào có chút hồng hồng : “Ừ… ngày mai tôi muốn xin phép về nhà.”

Lần này đấu vòng loại, hơn hai trăm thí sinh vào được năm mươi, trong đó bao gồm Tường Vi, và bạn B.

Mà ngày hôm sau An Ninh thật sự xin “nghỉ phép” về nhà … Cô quả thật là có chuyện, gần đây mẫu thân đại nhân nói với cô sức khỏe không khoẻ, cô liền vẫn muốn khi nào đó cùng đi bệnh viện kiểm tra một chút, cho nên… Hoàn lương không bằng bạo lực, liền thứ Tư.

 

Lúc Lý phu nhân cùng bác sĩ nói chuyện phiếm, An Ninh chán đến chết lấy di động lên mạng xem tư liệu Ai Cập cổ đại, đang đến đoạn thế kỷ 27 trước công nguyên, có người kêu cô một tiếng.

Ở chỗ này lại có thể gặp bạn cũ thời trung học, có chút quỷ dị.

“Bạn là Lý An Ninh? !” đối phương kích động đến nỗi khó có thể nói nên lời, “Bạn lại càng đẹp hơn nha.”

An Ninh mỉm cười.

“Trước kia chúng ta ngồi cùng bàn đó!”

“Ừm…”

“Bạn cho tôi mượn năm mươi đồng đến giờ tôi còn chưa trả đó! Ha ha!”

“…” Đã quên.

Sau khi hàn huyên một hồi, đối phương xin số điện thoại của cô, “Có rảnh thường xuyên liên lạc nhé.”

“Được.” An Ninh nghĩ, kỳ thật có lẽ về sau cũng không thể liên lạc thường xuyên nha?

Không nghĩ tới ngay ngày hôm sau lúc cô về trường, vị bạn học này liền gọi điện thoại cho cô, nói là cuối tuần ở quán ăn nào đó mở tiệc họp lớp thời trung học, mời cô đi… là tổ chức đã lâu.

Cái này không chỉ ngoài ý muốn , loại tiệc họp lớp thời trung học này có nhiều mới lạ a… An Ninh muốn nói có lẽ cô không có rảnh, cũng là lời nói thật, việc xin nghiên cứu học thuật đã có thông báo, trong tổ cô phụ trách tìm tư liệu, nên đi trước làm gương, kết quả cô vừa muốn mở miệng, đối phương đá lại đây một câu, “Lý An Ninh à, bạn đã biến mất năm sáu năm , nói như thế nào cũng phải đến một lần đi?”

“…”

“A Miêu, lại đây xem ảnh chụp.” Triều Dương ngồi trên ghế gọi cô, “Không nghĩ tới Tường Vi cũng rất ăn ảnh, không tệ không tệ.”

Mao Mao: “Đáng tiếc chỉ chụp được cái bóng của anh đẹp trai.”

An Ninh cúp điện thoại đi đến nhìn thoáng qua, “Ừm…”

Triều Dương: “Không tệ đúng không?”

An Ninh: “… Đáng tiếc.”

“…” Triều Dương: “Bà vừa nói điện thoại với ai vậy? Bộ dạng bối rối.”

An Ninh: “Bạn học thời trung học, nói thứ bảy muốn họp mặt…”

Mao Mao: “Họp mặt? Đi! Ăn không uống không thì phải đi chứ!”

An Ninh đen mặt: “Tui đồng ý rồi, chẳng qua…” Vẫn không thể nào chạm đến quá khứ, trung học, là thời kì khó sống nhất lúc cha mẹ ly dị…

—— phân cách tuyến theo nhu cầu của bọn nhỏ ——

Thứ Bảy hôm đó An Ninh vẫn theo hẹn đến cửa khách sạn, nhìn thấy hai anh chàng đứng ở bên ngoài tiếp khách, có chút quen mặt, nhưng cũng kêu không ra tên, cùng trong trí nhớ khác xa… Nhuộm tóc, mặc áo khoác, một người trong đó trên tay còn cầm một điếu thuốc… An Ninh không khỏi cảm thán năm đó thiếu niên nay đều trưởng thành .

Hai người nhìn đến cô có chút kinh ngạc, trong đó bạn W tự mình dẫn cô đến ghế ngồi, trên đường rất ngại ngùng nói: “Đại khái bạn cũng không nhớ rõ mình đúng không?”

An Ninh xấu hổ, thật là không nhớ rõ , “Ừ… Thực xin lỗi.”

Đối phương cười rộ lên: “Bạn thật đúng là không thay đổi bao nhiêu a.”

Ở chỗ ngồi đã có khoảng mười người, An Ninh trừ bỏ bạn K lần trước ở trong bệnh viện gặp qua thoạt nhìn có chút quen mặt ra, còn lại đều lạ mặt.

Có người “Ý” một tiếng, “Lý An Ninh hả? !”

Bạn học K cười đứng dậy đi đến bên người An Ninh: “Mình rất giỏi đúng không, thế nhưng mời được thục nữ của lớp chúng ta đến!”

Đứng ở cửa không đi bạn W: “Rất giỏi rất giỏi.” làm cho không ít người nở nụ cười.

Lần này họp mặt là cùng làm với lớp bên cạnh, An Ninh nhớ rõ thời trung học một lớp là hơn ba mươi người, hôm nay tổng cộng đến đây hai mươi lăm người, không tệ. Bất quá đều rất câu nệ , ngẫu nhiên đáp một hai câu, còn lại đa số cùng người bên cạnh thấp giọng nói nhỏ: “Ai, vừa đó là ai ai ai đi? Đều nhận không ra .”

Lúc chính thức lên bàn ăn ăn cơm, mọi người đều bắt đầu ngồi xuống bàn, cười chào hỏi nhau, trao đổi tin tức của bản thân, ai ai ai học nghiên cứu sinh , ai ai ai đi làm, ai ai ai xuất ngoại , ai ai ai kết hôn .

“Lý An Ninh, sao bạn không nói lời nào vậy?” Có người kính rượu với cô, An Ninh cầm lấy nước trái cây đáp lễ.

Bạn K cảm thán: “Bạn học An Ninh của chúng ta chính là tĩnh lặng như vậy mà.”

An Ninh nhu thuận mỉm cười, hình tượng thục nữ bất di bất dịch..

Ngồi ở bên cạnh cô, lớp phó nói nhỏ: “Nhớ năm đó nha, bạn học nam theo đuổi bạn, bao gồm tôi, bạn đều để người khác nhặt đi… aizzz.”

Gì? Có chuyện như vậy sao… cô hoàn toàn không có ấn tượng .

Lúc này bạn học L lớp bên cạnh lại đây cùng phó lớp trưởng kính rượu, phó lớp trưởng hiện tại du học ở Nhật Bản, vì thế bạn L vẻ mặt dê cụ hỏi: “Có thể mang một vài CD về giùm mình không?”

Lớp phó còn thật sự trả lời: “Ừ, nhưng đều rất đắt tiền, khoảng một đến hai trăm tệ một đĩa.”   (300-600k vnd) 

L: “Ai nha, nếu không mua không còn kịp rồi a! Ông xem, Asakawa Ran đã chết, Lijima Ai cũng đã chết, thật vất vả Matsushima Feng mới nhậm chức …”

An Ninh: “Sặc, Asakawa Ran không có chết…”

L: “Đã chết, đã chết !”

An Ninh: “…đó chỉ là lời đồn trên Internet, sau lại cô ấy ra mặt bác bỏ tin đồn .”

Thế giới nháy mắt tạm dừng , bạn L vẻ mặt kinh ngạc hỏi: “Sao bạn có thể biết chuyện này?”

An Ninh: “…” Vi Vi nói …

Lúc này có người đẩy cửa tiến vào, An Ninh nghe được phó lớp trưởng kêu một tiếng: “Từ Mạc Đình.”

 

Đây là cái gọi là duyên phận ~ Có tránh cũng ko tránh dc…