Editor + Beta: Viv

Hôm nay đến phòng thí nghiệm muộn là tất nhiên, nhưng hiếm khi giáo sư khắc nghiệt lại không truy cứu.

Sau lại Mao Mao cười nói: “Xem ra gần đây tui thờ phật thật là có ích.”

Triều Dương lắc đầu: “Nghĩ đến lần trước bà đứng ở cửa chùa hô to: tui muốn ăn thịt! … tui cảm thấy chắc là không phải công lao của bà.”

Mao Mao: ” ‘Tâm thành tắc linh’ thôi, hơn nữa A Miêu nói rằng rất nhiều vị tiên đều là người tu luyện thành, họ cũng là người từng trải, có thể thông cảm nỗi khổ của tui.”

Tường Vi mơ hồ cười: “Cho tui chọn cũng không thèm chọn tu luyện, trực tiếp đạp đất thành ma!”

Lúc này một nam sinh cùng lớp đến nói chuyện với Tường Vi, “A Vi, nghe nói bạn rất thân với Giang Húc, có thể giới thiệu cho tôi làm quen hay không, tôi có hứng thú với anh ta.”

Mao Mao “Nha” một tiếng, gần đây cô đang xem tiểu thuyết đề tài đồng tính luyến ái không thể tự thoát ra được, cho nên mỗi khi có nhân tố mờ ám liền nhắm thẳng hướng kia tưởng tượng, huống chi lúc ấy người nào đó nói chuyện quả thực rất thẳng thắn.

Mao Mao nói chuyện thật thâm tình, “Bạn nhỏ, ông còn nhỏ.” Anh chàng nói, “Tôi không còn nhỏ.” Mao Mao nói, “Anh ấy không có hứng thú với ông.” Anh chàng lại nói, “Tôi có hứng thú với anh ta là được.” “Ông vẫn nên bỏ cuộc thôi.” “Tui sẽ không bỏ cuộc.” “Là không có kết quả.” “Tôi chỉ muốn thử xem.”

“…”

Cuối cùng mới biết rõ ràng vị nhân huynh này thật ra là muốn phỏng vấn Giang Húc…

Mà trên bục giáo sư thật vất vả khắc chế tính tình, rốt cục vẫn bùng phát ra rồi: “Phó Tường Vi, các trò tưởng đây là chợ sao! ? Muốn nói thì ra ngoài nói đi!”

Tường Vi hậm hực , “Meo Meo , tui cũng chỉ mới nói một câu thôi mà! ?”

Giáo sư nhíu mày, vừa muốn đứng dậy, An Ninh chỉ hướng bảng đen: “Ừm… Là thế này, giáo sư, thầy viết công thức sai rồi.”

“…”

Đêm đó An Ninh nhận được một phần đại tiệc miễn phí.

Sáng sớm hôm sau An Ninh đi gặp trưởng giáo sư nghiên cứu chuyên nghiệp, ông hỏi một vấn đề: “Vì sao muốn xin làm đề tài?”

An Ninh thẳng thắn đáp: “Vì muốn học thêm một phần tri thức.”

Giáo sư cười cười, tựa hồ khá vui mừng, sau đó nói: “Vốn dĩ đề tài của các em là không thể  duyệt, tuần trước một nam sinh khoa Ngoại giao đến đây nói với tổ nghiên cứu khoa học của thầy, cậu ta làm cố vấn cho bọn em…”

Một anh chàng nào đó hợp tác mở miệng: “Thầy, khoa khác cũng không qua lại nhiều với mình mà?”

“Cậu ta đã làm rất nhiều đề án, đã quen cách làm, đương nhiên bản chất nội dung thì chính các em tự mình cố gắng.”

Anh chàng nào đó: “Được thôi.”

“Lý An Ninh, em là tổ trưởng, em lại đây nhớ tên người ta, sau đó liên hệ với nhau, có vấn đề gì có thể hỏi han.”

An Ninh: “…”

Giáo sư cô bất động, “Có vấn đề gì sao?”

“… Không.” Lúc An Ninh đi lấy quyển vở trong tay giáo sư, chậm rãi sao chép kiểu chữ thư pháp xinh đẹp kia… chậc, coi vậy mà bắt chước giống đến bảy phần, lúc này di động vang lên, An Ninh theo bản năng mở máy, “Xin chào”

Đối phương cũng rất lễ phép trả lời ” Xin chào “, giọng của anh hơi nghẹn, mang theo chút giọng mũi, “Em đang ở đâu?”

An Ninh thật sự trở tay không kịp, ậm ừ nói: “Đang viết chữ, văn phòng giáo sư.”

Đối phương nghĩ nghĩ, “Đại khái còn chờ bao lâu?”

“Ừm… Tôi có thể nói là còn rất lâu không?” miệng tùy tiện nói ra, sau khi An Ninh ngẫm lại được thì ý tưởng duy nhất là: xong đời !

Bên kia trầm mặc…

An Ninh cố vớt vát: “Chờ, chờ sau tiếng ‘Tít’ để lại lời nhắn…” =)) Haha…ko đỡ dc bạn Lý

Hai bên cứ như vậy tạm dừng vài giây, mãi đến khi người bên kia cúp điện thoại.

An Ninh rên rỉ: “Sao mình không ngu thêm một chút a…”

Sau đó mấy ngày, người nào đó vốn dĩ làm việc rất chậm rãi bình tĩnh, đột nhiên trong lại trở nên hao tâm tốn sức… Làm cho mọi người cùng phòng ngủ kinh sợ, Tường Vi dẫn đầu đưa ra lý do có khả năng nhất: “Mấy bà nói  coi Meo Meo có phải đột nhiên biến thành tà ác không?”

Triều Dương: “Nếu bả thực sự biến thành người xấu, tui cảm thấy bọn mình ai cũng đều chống không được bả.”

Mao Mao nghi hoặc, “Tụi mình có lúc nào từng chống đỡ được bả đâu?”

Triều Dương: “…”

Hôm Tường Vi đấu bán kết, An Ninh sau khi xong việc thì năm giờ hơn cùng bọn Mao Mao họp mặt, cuộc thi đêm đó còn hấp dẫn không ít giáo sư đến xem, người dự thi lại nỗ lực hết sức.

An Ninh nhìn mọi người vỗ tay, sau đó nghe được có người khe khẽ nói nhỏ, “Đáng tiếc a, lần trước anh giám khảo đó chưa tới…” “Nghe số ba nói Từ Trình Vũ là bạn gái của anh ấy.” “Sao tui lại tìm không thấy người vừa đẹp lại có năng lực như vậy làm bạn trai a?” “Tui ấn tượng nhất là dáng đi của anh ấy, đặc biệt có hương vị.” “…”

An Ninh nghe thấy Triều Dương đang ngồi cạnh cô cảm khái: “Quả thực là đặc biệt thiệt nha, ngang dọc các chuyên ngành, thẩm thấu các lĩnh vực, không chỗ không ở, chỗ nào cũng có.”

An Ninh thở dài, không thể không liếc nhìn giám khảo phía dưới sân khấu, có chút phiền muộn. Đợi ở lối ra, thật lâu không thấy Tường Vi từ sau đài đi ra, Triều Dương cùng Mao Mao đi qua tìm người, cô đến cửa lớn chờ, sau đó lúc đang nghịch di động bấm loạn số điện thoại nào đó, bên kia vang lên hai hồi liền có người tiếp, nhưng người đó cũng không phải anh.

“Xin lỗi, Từ Mạc Đình hiện tại không tiện nghe điện thoại, có chuyện gì tôi có thể giúp cô nói lại…”

“Ừm… Không có việc gì.”

Đối phương dừng một chút, “Em là Lý An Ninh?”

“… Ờ.” An Ninh cũng nhận ra là giọng của bạn cùng phòng anh ấy.

“Ha!” Trương Tề cười ra tiếng, “Tên của em cậu ta dùng tiếng Anh ghi trong di động, anh đọc không hiểu! À, anh đưa điện thoại cho cậu ta nhé.”

An Ninh chần chờ, kỳ thật là có chút khiếp đảm, “Không phải anh ấy không tiện nghe sao?”

“Ha ha, đang ngủ, lão đại mấy ngày nay bận muốn chết, hai ngày trước lại bị cảm, đang chợp mắt một chút, không sao đâu, anh gọi cậu ta dậy… ”

“Không cần, cũng không có việc gì, tối nay em gọi lại…” dường như không đợi đối phương trả lời liền cúp máy.

Lúc này Triều Dương từ phía sau vỗ cô một cái: “Nghĩ cái gì đó cô nương?”

An Ninh: “Mấy bà kia đâu?”

Triều Dương: “Cùng hai em gái năm hai cà kê, tui thực sự cảm thấy hai người đó là càng sống càng hồi xuân, đi, tụi mình đi ăn cơm đi!”

“Cũng được.”

Triều Dương lại nghiêng đầu nhìn cô một cái: “Sao thấy bà hình như có chút vô tình nha?”

An Ninh mỉm cười nói, “Ờ… hình như bị cảm.”