Editor + Beta: Viv

“A Miêu, chừng nào em rể mời chúng ta ăn cơm vậy?” Tường Vi.

“Đúng vậy, sắp cuối năm rồi, làm chủ gì thật không có lương tâm .” Mao Mao.

“Nếu nói tới chủ…Từ Mạc Đình chưa phải là chính thức mà.” Triều Dương.

“…” An Ninh.

Một ngày cuối cùng kết thúc.

Sáng sớm hôm sau An Ninh thay đồ đón xe đi làm, lúc ấy đã khá muộn nên không đi đến trạm xe điện ngầm, mà đến trạm xe buýt đứng chờ; gần khu vực đại học X tổng cộng có ba trường trung học, nhà chờ này bình thường nhiều người đứng nhất, trên cơ bản ngồi xe buýt chẳng khác nào cá mòi đóng hộp, quan trọng là giờ này ngay cả đón taxi cũng khó khăn.

Cô đang trầm ngâm lại nghe được phía sau có người đang nói gì đó “Chính là cô ta đó hả” linh tinh , An Ninh mới đầu không để ý, nếu không có câu kia “Cô ta thật sự là XXX của Giang Húc….” người nào đó khẳng định từ đầu đến cuối nhìn không chớp mắt, trong tiếng ồn ào thoáng nghe được một cái tên quen thuộc, làm cô để ý một chút, sau đó chính là “Cũng không có gì” hoặc là “XX vừa cao vừa gầy, rõ ràng so với cô ta đẹp hơn” này nọ.

An Ninh quay đầu qua, ánh mắt im lặng, vẻ mặt lạnh nhạt, dường như có cảm giác không thể xâm phạm, khiến cho những tiếng nói đó đứt quãng tiêu tán… Lúc này trong lòng cô nghĩ là: … cô bị bao nhiêu người chú ý ?

Một tiếng “Hello” ngay lúc này đột nhiên vang lên, “Chị dâu cũng đón xe sao?” Lão Tam đi đến bên cạnh cô: “Muốn đến công ty?”

“Ừm.”

“Hôm nay thời tiết khá đẹp.” Lão Tam nói vài câu với cô, cuối cùng cười hỏi: “Có cần giúp chị đe dọa một chút không?” liếc mắt ám chỉ phía sau.

An Ninh cười, thì ra vừa rồi anh ta đứng ở trong đám người đó.”Cám ơn, nhưng đe dọa sẽ bị xử phạt .”

Lão Tam thổn thức một tí, nghĩ đến cái gì đó bỗng nhiên dựa lại gần nói: “Chị dâu, Giang Húc kém xa lão đại đấy.”

“…” Có ý gì sâu xa sao?

“Này, Lý An Ninh.”

An Ninh không nhanh không chậm quay đầu, một cô gái trong đám người mới vừa rồi châu đầu ghé tai đi ra. An Ninh cũng không thích trở thành tiêu điểm bị mọi người nhìn ngó, vì thế thái độ hơi lạnh lùng.

“Tôi muốn nói chuyện với cô.” Cô gái: “Tôi thích Giang Húc, tôi muốn anh ta, tôi khuyên cô tốt nhất tránh ra.”

“Ừ.” Tuyệt đối phối hợp.

Nhưng đối phương hiển nhiên cho rằng cô đang trả lời có lệ, “Cô vốn dĩ không hiểu anh ấy.”

“Ừ, không hiểu.”

Ánh mắt của cô ta híp thành một đường: “Lý An Ninh, cô không có quyền ràng buộc anh ấy.”

An Ninh bóp trán, cuối cùng thật sự mở miệng nói: “Tôi không có hứng thú với anh ấy, tôi nghĩ cô hoàn toàn tìm lầm đối tượng rồi.”

“Cô nói Phó Tường Vi? A.”

Tiếng “A” này làm cho An Ninh hơi nhíu mày, cất giọng nói: “Bạn học, Jesus nói, các ngươi không có được, là bởi vì các ngươi không muốn. Các ngươi muốn cũng không có được, là bởi vì các ngươi đòi hỏi quá đáng.”

“…”

“Phốc!” Liên tiếp có người cười ra tiếng. Vốn muốn ra tay, nhưng hiển nhiên không cần hỗ trợ lão Tam đã cười nghiêng cười ngã.

Hôm đó lão Tam ở trên xe gửi tin nhắn cho Từ Mạc Đình: “Chị dâu rất ác!”

Nhưng hôm đó An Ninh lại đi làm muộn.

Giữa trưa nhận được tin nhắn của Từ Mạc Đình: “Hôm nay thức trễ hả?”

“… Ừ.” Lập tức rùng mình, sáng sớm nay anh ấy sẽ không đứng trong đám người đó chứ?

“Buổi chiều anh có trận đấu hữu nghị ở trường, nếu em có thời gian có thể đến đây xem một chút.”

“Ừm.”

2 phút sau Từ Mạc Đình lại nhắn: “Em có thể lại có lệ thêm một chút.”

“…” Rốt cục thấy đến bản tính của lão đại sao? An Ninh cảm thấy buồn vui lẫn lộn!

Nói đến cũng thật trùng hợp, sau khi tan tầm trở lại trường, lúc ngang qua sân vận động nhìn thấy cổng đã đứng đầy người, có chút buồn bực. Có người quay đầu phát hiện người quen, bạn D chạy tới bên cạnh cô, “A Miêu, bạn trai bà chơi bóng bên trong đó, siêu đẹp trai!”

Cô còn chưa phản ứng kịp, đã bị bạn D kéo đi vào.

Trong sân khí thế ngất trời, khán giả tụ tập, mà cô liếc mắt một cái liền phát hiện Từ Mạc Đình… Không thể trách cô, bởi vì người nào đó thật sự là mục tiêu cho mọi người bàn luận, trên sân bóng Từ Mạc Đình như thay đổi thành người khác, đồ thể thao màu đỏ và trắng hòa vào nhau thể hiện ra sự phóng túng hoang dã, mỗi động tác đều có lực uy hiếp không người có thể chống lại.

Trận đấu đã gần kết thúc, vỗ tay, hò hét, tiếng cổ vũ không dứt bên tai, khi Từ Mạc Đình chuyền bóng luôn ngừng lại một chút, hướng cửa sân vận động nhìn liếc mắt một cái, ánh mắt lần lượt thay đổi trong nháy mắt, An Ninh không hiểu sao cảm thấy khẩn trương, có một loại cảm giác kỳ dị bỗng nhiên nảy sinh, giống như cảnh tượng này đã từng thấy qua, nhớ rõ trước kia có một lần đi ngang qua sân bóng rổ phía sau căn tin, cũng thấy qua anh đang chơi bóng, sau đó anh dừng lại hướng phía cô nhìn liếc mắt một cái… Người nào đó theo bản năng lại nhìn trái nhìn phải, ừm, mỹ nữ.

Trên sân Từ Mạc Đình lại nhận được bóng đã đột phá vòng vây dẫn bóng vào cấm địa, đang lúc đối thủ nghĩ đến anh sẽ ném bóng, một động tác thông minh vòng tay chuyền bóng cho đồng đội đã lùi xuống vạch ba điểm ở phía sau, Trương Tề nhảy lên, hoàn mỹ ném bóng, ba điểm, phấn khích chấm dứt!

( vạch 3 điểm: từ vạch này trở ra giữa sân ném bóng sẽ ghi được 3 điểm, từ vạch này vào gần rổ (tức vòng cấm địa) mà ném bóng chỉ được 2 điểm, cho nên chiến thuật của Đình Đình thật kiêu ngạo, thật thông minh!!! Tiểu Đình Đình chơi bóng đỉnh quá cơ @^^@ )

Tiếng hò hét đinh tai nhức óc, không thể không thừa nhận, Từ Mạc Đình bị hào quang thắng lợi bao phủ càng thêm chói mắt loá mắt, bóng lưng tuyệt đẹp, phiêu dật tóc đen ẩm ướt… Và khi anh chậm rãi đi đến bên này, An Ninh cảm thấy, cảm xúc vừa bình định xuống lại không hiểu sao như sóng gió nổi lên .

“Em hết nhìn đông tới nhìn tây làm cái gì?” Dưới ánh mắt của công chúng anh cúi đầu nói bên tai cô.

“…” biết thế nào cũng bị ‘dạy dỗ’ mà …

“Đến bao lâu rồi?”

“Vừa đến.” An Ninh cố gắng bình thản mở miệng, tuy rằng nội tâm có chút quẫn bách.

Bên kia, trọng tài đã tập hợp mọi người, Từ Mạc Đình biết rõ trạng thái hiện tại của mình có chút lơi lỏng, sợ rằng lại đứng trước mặt cô cảm xúc lại không kiềm chế được, sẽ làm ra chuyện không nên làm, vì thế nói một câu với cô, “Chờ anh một lát.” Liền xoay người trở về đội ngũ.

Bạn D từ lúc Từ Mạc Đình đến đây tự động lui ra sau giờ phút này lại trồi trở lên, tay nắm bả vai An Ninh, trong miệng lẩm bẩm: “Dính chút hào quang, dính chút hào quang.”

“…”

Mạc Đình đi đến bên ghế cầm lấy bình nước uống mấy ngụm, trọng tài đã chính thức tuyên bố kết quả trận đấu, 77 so với 68 khoa ngoại giao thắng, trong sân lại là một mảnh trào dâng, dải băng bay phấp phới, một cô gái mặc váy đi đến đội của khoa ngoại giao, cười nói với Từ Mạc Đình: “Đi đâu chúc mừng?”

Mạc Đình cởi đệm cổ tay ra, miệng chỉ thản nhiên nói: “Mọi người đi đi, tôi không đói bụng.”

Cô này cũng không ngại, “Trương Tề, anh là đội trưởng, nói một câu đi.”

“Bí thư Đoàn đại tỷ, Từ Mạc Đình rõ ràng có việc, chị cũng đừng ép buộc .”

“Đúng vậy đúng vậy!” đám đồng đội phụ họa, thắng trận nên tâm tình có chút high, lúc này Từ Mạc Đình đã cầm lấy túi xách, vỗ vai Trương Tề liền đi đến cổng, khi đã đứng trước mặt An Ninh, Từ lão đại nói: “Đi thôi, anh đói bụng.” (quá bá đạo =)) )

—————— phân cách tuyến ——————

An Ninh đang đợi Từ Mạc Đình tắm…

Đây là lần thứ hai đến phòng ngủ của anh, ngồi trên sô pha của phòng khách nhỏ, An Ninh tự hỏi một vấn đề: nếu Tường Vi tới đây chơi một lần có thể đi lật bàn của hiệu trưởng hay không nhỉ? Ký túc xá của khoa Vật lý ngay cả giường đơn đều không có, giường tầng, Tường Vi ở tầng trên, có một lần ngã xuống từng bó thạch cao… ừm, chắc chắn sẽ lật bàn.

Lúc Từ Mạc Đình mặc áo choàng tắm từ phòng tắm đi ra, chỉ thấy người nào đó đang thật sự rơi vào trạng thái trầm tư, anh dừng bước, sau đó lui ra phía sau, tư thái thanh tao lịch sự tựa vào tường, nhìn cô.

Trừ gương mặt hơi gầy, có vẻ như cô cao một ít, bóng dáng từng cứng cõi trở nên ôn hòa dịu dàng, ánh mắt chấp nhất sầu lo đã trở nên thản nhiên… Chậm rãi trở nên xinh đẹp, giống một con bướm lột xác, làm cho người ngắm nhìn vô ý thức đắm chìm vào.

Tình yêu từ cái nhìn đầu tiên? Dường như câu này đã không thể bày tỏ hết được.

Cảm giác gì đó, An Ninh quay đầu, cô kinh ngạc nhưng vẫn không thay đổi sắc mặt: “Hi.”

Mạc Đình đã đứng thẳng người lại vòng qua cô, đi đến trước tủ quần áo mặc đồ, cánh cửa mở ra che đậy thân hình cao ngất, An Ninh nhìn ngoài cửa sổ…

“… Chúc mừng anh thắng trận đấu.”

Từ Mạc Đình mặc chỉnh tề đi đến bên bình nước đổ nước uống.”Cám ơn.”

Im lặng, im lặng…”Ưm, dáng người anh rất đẹp.”

“Khụ.” Người luôn luôn xử sự bình tĩnh bị sặc.

An Ninh ý thức được mình mới nói gì, mặt phiếm hồng: “Em… em nói giỡn thôi…” bắt đầu nói năng lộn xộn.

Mạc Đình híp mắt lại: “Ý của em là… thật sự không được đẹp sao?”

Không phải! An Ninh lắc đầu: “So với, so với trong GV đẹp hơn, thật sự.” ( Viv: =)) chị hai nì cũng coi GV sao, my god, Pil: bị bà họ Phó cùng phòng đầu độc đóa ~ GV: gay video, phim con heo của giới gay)

“…” lại không có tiếng động.

Sau khi An Ninh hiểu ra… Làm cho cô chết ngất đi thôi! !

Từ Mạc Đình nhìn người đang vùi vào trên sô pha, bật cười, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ: “Đi thôi.”

“… Đi đâu?” Hơi thở mong manh.

Mạc Đình đã đi qua kéo cô lên, “Không phải em đói bụng sao?”

An Ninh ngẩng đầu, Từ Mạc Đình nhìn đôi mắt thẳng thắn lại như có sương mù của cô, chỉ cảm thấy ngực căng thẳng, cuối cùng hỏi: “An Ninh… Muốn hôn anh không?”

“Hở?” vấn đề vô cùng thân thiết của đối phương cùng với sự gần gũi đều khiến cô có chút hoảng hốt tinh thần.

Thời gian giống như trở lại không gian nào đó, nhiệt độ cơ thể ấm áp, hương vị tươi mát mang theo ham muốn, cô vẫn tỉnh tỉnh mê mê , nhưng anh lại nghĩ như vậy… muốn xé cô ra nuốt vào trong bụng, trở thành vật sở hữu của mình. Một vài thứ bị vùi lấp đã được khơi mào, còn có một chút ý nghĩ kỳ quái , thế nhưng, giờ vẫn chưa phải thời điểm, lúc Từ Mạc Đình cúi đầu đã khôi phục lại biểu hiện bình thản.

“Em thực tập ở đâu?”

“… Long Thái.”

Trầm mặc một lát, Từ Mạc Đình nói: “Chuyển đến chỗ anh ở đi.”

Việc này thật sự dọa cô không nhẹ, lúc An Ninh đứng lên suýt nữa đụng vào cái cằm duyên dáng của Từ lão đại: “Anh nói giỡn hả?”

“Từ Long Thái tới nhà anh chỉ có 10 phút.”

Này xem như hướng dẫn từng bước sao?

“Em thích ở kí túc xá.” Nghiêm cẩn trả lời, giọng nói lại khô cằn lại khẩn trương.

Từ Mạc Đình nhìn cô, cười thành tiếng, cuối cùng càng cười càng lớn, An Ninh bực bội… nhưng mà, lần đầu tiên thấy anh thoải mái cười to, lại cảm thấy đặc biệt đẹp trai, nét mặt rực rỡ…

Trong lòng rung động, mà Từ Mạc Đình đã đứng lên, tiến lên từng bước, dứt khoát hôn lên khóe miệng cô: “Cũng tốt.”

“…”

Bị đùa giỡn?

Thật ra vừa rồi anh chỉ dọa cô thôi? !

Hôm đó hành lang của tầng 4, một bóng người thanh tú đưa nắm đấm với một bóng dáng cao lớn.

Người qua đường thoáng chốc dừng bước ngóng nhìn.

Ngày hôm sau tòa nhà của khoa ngoại giao truyền ra rất nhiều lời đồn đãi, trong đó có một lời đồn bị đám con gái khinh bỉ nhất, không có độ tin cậy nhất là: “Lão đại của khoa ngoại giao bị phu nhân ngược đãi …”

 

p/s: bạn Từ chuyên dùng sắc để dụ hoặc liên tục bạn Lý… cơ mà đến tầm hơn 2/3 mới bắt tới tay dc =)) từng bc từng bc hoàn thành: dụ hẹn hò, dụ bạn bị động nhận hôn, dụ về nhà, dụ bạn chủ động hôn, dụ ở chung, dụ… khụ khụ… lên giường, đến cuối cùng còn dụ cưới nữa ~~~

Advertisements